Coi kià, Tổng Thống Obama

Trần Quốc Bảo

Tỗng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Anthony Bourdain ăn Bún Chả tại Hà Nội ngày 23/5/2016. Ảnh: ANTHONY BOURDAIN

Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama và Anthony Bourdain ăn Bún Chả tại Hà Nội ngày 23/5/2016. Ảnh: ANTHONY BOURDAIN

2016, Tháng 5, ngày 23
Coi kià! Tổng Thống Obama
Đến thăm Hà Nội, người ta đón mừng!
Buổi sáng, nghi lễ tưng bừng
Buổi chiều … tà tà thả bộ …
Ông đến vùng phố cổ thăm dân
Cùng với (Ẩm thực Gia) Anthony Bourdain
Hai người vào quán nhỏ
Ngồi thoải mái trên ghế nhựa xanh
Ăn bún chả, uống bia-chai Hà-Thành
Nụ cười đôn hậu.
Ánh mắt hiền lành
Ông bắt tay từng người Việt Nam trong quán
Thăm hỏi đôi câu thân tình
Chỉ thế thôi!   Rồi trở về dinh Quốc Khách
Hình ảnh thiệt đơn giản.
Câu chuyện rất bình thường,
                   *****
Nào ai ngờ … Từ cái bình thường, đơn giản đó
Bùng lên “Cơn sốt Ái mộ Obama”
Đặc biệt giới trẻ thích ông ta quá đỗi !!!
Khắp 36 phố phường Hà Nội
Lan tràn suốt ba miền Nam Bắc Trung
Lời ca tụng công khai vang dội.
Nghe tên “Ô Ba Ma” dân qúi mến vô cùng!
 obama in
Thật trái ngược với trường hợp cách đây ít lâu
Lòng dân đầy uất hận tởm khinh
Tên Tầu Cộng Tập Cẩm Bình
Khi hắn đến Ba đình viếng lăng Hồ tặc
Dân Việt Nam coi nó là thằng Giặc
Cướp đất, cướp biển đảo, phá hoại môi sinh
Ngặt một nỗi:
Tập thể bọn Lãnh đạo nước mình
Thật hèn hạ, quì mọp dưới chân Tầu Cộng
Thế mà đối với dân thì chúng nó hung hăng bạo động
Vi phạm nhân quyền, đánh đập, tù đày
Chuyện cá chết, dân kêu ca. – Trơ cái mặt dày!
Vẫn tàn nhẫn phóng tay đánh đập.
Đảng và Nhà Nước coi dân như dun dế
Con dun dày xéo đến quằn rồi!
Này,  các Bạn Trẻ Việt Nam ơi!
Ông Obama qúi chúng ta thật, nhưng ông không thể
Đem nhân quyền độc lập tặng cho mình
Muốn Độc lập Nhân quyền ta phải hi sinh
Vùng đứng dậy, tự cứu mình và Cứu Nước.
Này, Bạn Trẻ ơi!
Đến nước này, mà ta còn nhu nhược
Thì … Ôi thôi!
Trang sử Việt nô lệ sẽ bắt đầu!
Vùng dậy đi thôi! Vùng dậy mau mau !!!

Trần Quốc Bảo

Richmond, VA

Biển, Cá Và Người

Trần Văn Lương

ca chet

Đứng sững nhìn rừng cá chết nằm phơi,
Lửa uất hận nung mắt người rát bỏng.
Dãy thuyền gỗ kẹt trên bờ lóng ngóng,
Đoàn ngư dân tuyệt vọng ngước nhìn trời.

Đã mấy chục năm rồi,
Biển đã biến thành nơi chứa xác.
Với chế độ bạo tàn độc ác,
Đến trùng dương cũng tan tác tả tơi.

                          ****

Biển ngày xưa vốn là chốn vui chơi,
Nhưng từ buổi đổi đời đau thương đó,
Khi dân phải trốn chạy làn sóng đỏ,
Đã thành nơi máu lệ đổ tuôn dòng.

Tháng Tư đen, bao bất hạnh chất chồng,
Ách nô lệ đã tròng lên nước Việt.
Giặc Cộng giở trò trả thù khốc liệt,
Bao anh hùng gặp cái chết không may.

Vì tự do nên chấp nhận lưu đày,
Toàn dân Việt đêm ngày lo vượt biển.
Triệu người dấn thân vào nơi nguy biến,
Có mấy phần được đến bến bình an.

Nào biên phòng, nào hải tặc Thái lan,
Cái chết vẫn tham lam đeo từng bước.
Đem tính mạng trả treo cùng sóng nước,
Đáy biển đen chôn ước nguyện không thành.

                               ****

Biển ngày nay vẫn đậm máu dân lành,
Dù súng đạn chiến tranh không còn nữa.
Đất nước khổ hơn cả thời khói lửa,
Dân mỏi mòn đợi mãi chữ tự do.

Sống phập phồng trong hốt hoảng âu lo,
Vì lũ Vẹm luôn bày trò đốn mạt.
Với Tàu Cộng, chúng khom lưng hèn nhát,
Nhưng hung hăng tàn ác với dân mình.

Những ngư dân, vì sinh kế gia đình,
Phải hứng chịu khổ hình trên sóng cả.
Thuyền bè Chệt, chúng gọi là “tàu lạ”,
Giết dân lành, giành cá, lấn biển khơi.

Chúng thông đồng rải chất độc khắp nơi,
Sau chim cá, đến con người bị diệt.
Của độc hại, ai ai mà chẳng biết,
Nhưng đói đành liều chết nuốt qua cơn.

                              ****

Biển ngày mai rồi sẽ thảm thê hơn,
Khi dân Việt chịu thêm hờn mất nước,
Khi mảnh đất của tổ tiên ngày trước
Lọt vào tay bầy xâm lược Bắc phương.

Dân giờ đây đã đến lúc cùng đường,
Mất căn cước, quê hương cùng ngôn ngữ,
Mất luôn cả mấy ngàn năm lịch sử,
Trên đất nhà, làm lữ khách lưu vong.

Trong đau buồn, ngày ngày hướng biển Đông,
Thân nhiễm độc, ngóng trông giờ giải thoát,
Ôm bệnh hoạn, tật nguyền cùng đói khát,
Bất lực nhìn Tàu phá nát non sông.

Tự do không và tổ quốc cũng không,
Kẻ mất nước chợt đau lòng nhận thấy,
Đường giải thoát, sống chết gì cũng vậy,
Cuối cùng rồi chỉ còn đáy biển sâu.

Sau này ai có hỏi: – Nước anh đâu?
Kẻ sống sót đành cúi đầu lặng lẽ,
Thương khóc chốn xưa kia là quê mẹ,
Nay xót xa thành tỉnh lẻ của Tàu.

Nếu hỏi dồn : – Thế dân Việt anh đâu?
Sẽ được chỉ về biển sâu trước mặt,
Kèm theo tiếng trả lời trong nước mắt:
– Đấy là nơi người sẽ gặp dân tôi.

                         ****

Đêm đen dài, bối rối giọt sương rơi,
Trên bãi cạn, bóng ma Hời thấp thoáng.

Trần Văn Lương
Cali, 5/2016

Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh

Trần Thị Lam

Lời BBT: Có những bài thơ rất dung dị, nhưng có khả năng thấm sâu vào lòng người, lay động lương tâm, đánh thức trách nhiệm và tình tự quê hương, dân tộc.
Bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh” đăng tải trên Facebook ngày 25/4/2016 của cô giáo Trần Thị Lam, Hà Tĩnh, Việt Nam,  trong phút chốc đã lan truyền khắp Việt Nam và thế giới,  nhanh như một cơn lốc… Nhiều người gọi đó là một “Bài Thơ Yêu Nước”.

 

Đất nước mình ngộ quá phải không anhtranthilam

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn

Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm

Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

 

Đất nước mình lạ quá phải không anh

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

 

Đất nước mình buồn quá phải không anh

Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc

Rừng đã hết và biển thì đang chết

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

 

Đất nước mình thương quá phải không anh

Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại

Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

 

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được

Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước

Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…?

Trần Thị Lam

Hà Tĩnh, Việt Nam

dat-nuoc-minh-ngo-qua-phai-khong-anh-tin8-5

Nữ Chiến Sĩ Tiền Phong

Trần Quốc Bảo

Ngày nay dân hết sợ rồi!
Người dân can đảm nói lời đấu tranh
Ngay giữa lò Cộng sản gian manh
Đỉnh cao hung tàn, tội lỗi
Tôi đã thấy chị Giáo viên Hà Nội
Tọa kháng biểu tình
Đơn độc một mình với hàng biểu ngữ:
“Cứ đánh vào mặt tôi nếu muốn
Nhưng trả Biển và Quyền làm người cho dân!”
Chao ôi !!!
Can đảm thay!
Dũng liệt thay!
Coi thường:  thủ tiêu, đánh đập, tù đày!
Thiệt đáng mặt trang Anh Thư Nước Việt
Lời thách thức đến vô cùng quyết liệt!
Như lằn roi quất vào mặt bọn sài lang
Chị ngồi im, mà tiếng nói vang vang
Khắp Thế giới đã lắng nghe tiếng chị!
Chị Giáo viên hiền lành,
Nhưng chính là Chiến Sĩ
Đứng hàng đầu “Diệt Cộng cứu Quê Hương”
Người Việt Nam tỵ nạn khắp bốn phương
Hãnh diện với năm Châu vì có chị.

Trần Quốc Bảo
Richmond, VA

 

 

Một giáo viên tại Hà Nội tọa kháng biểu tình ôn hòa. Ảnh Internet.

Một giáo viên tại Hà Nội tọa kháng biểu tình ôn hòa. Ảnh Internet.

Anh Hùng Vô Danh

Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy

Tặng những chiến sĩ vô danh tranh đấu cho tổ quốc Việt Nam

linh vnch
Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước
Họ là kẻ tự nghìn muôn thủa trước
Đã phá rừng, xẻ núi, lấp đồng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một sơn hà gấm vóc
Họ là kẻ không nề đường hiểm hóc
Không ngại xa hăng hái vượt trùng sơn
Để âm thầm chuẩn bị giữa cô đơn
Cuộc Nam Tiến mở giang sơn rộng lớn
Họ là kẻ khi quê hương chuyển động
Dưới gót giầy của những kẻ xâm lăng
Đã xông vào khói lửa, quyết liều thân
Để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc
Trong chiến đấu không nề muôn khó nhọc
Cười hiểm nguy bất chấp  nỗi gian nan
Người thất cơ đành thịt nát xương tan
Nhưng kẻ sống lòng son không biến chuyển
Và đến lúc nước nhà vui thoát hiểm
Quyết khước từ lạc lộc với vinh hoa
Họ buông gươm quay lại chốn quê nhà
Để sống lại cuộc đời  trong bóng tối
Họ là kẻ anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm, chí hi sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch
Tuy công nghiệp không ghi trong sổ sách
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên
Tuy mồ hoang phiêu dạt dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật
Nhưng máu họ đã len vào mạch đất
Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông
Và anh hồn chung với tấm tình trung
Đã hòa hợp làm linh hồn giống Việt.
Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy

Ngâm Thơ: Nguyễn Xuân Thưởng
Đàn tranh: Giáo sư Kim Oanh
Sáo: Vũ Phương
Trong buổi TƯỞNG NIỆM 49 NGÀY TANG
Giáo Sư NGUYỄN NGỌC BÍCH (1937-2016)
Tại Providence Center, Falls Church, VA – Ngày 14 Tháng 5 Năm 2016
Video: Toan Thien Vo

Công dân ơi! Đứng Lên Đáp Lời Sông Núi

Trần Quốc Bảo

Ru con, Canh 1

À ơi!
Hạ hời ơi!
Canh một con ngủ cho say
Để mẹ ra chợ ăn mày nuôi con
Xót xa mấy chục năm tròn
Quỉ ma ngự trị trên non sông này
Sống trong tủi nhục đắng cay
Mất tự do, mất luống cầy nương khoai
Mất hiện tại, mất tương lai
Như câm điếc, dưới gót giầy Cộng nô
Toàn dân uất hận giặc Hồ
Tôn thờ Cộng sản dày mồ Việt Nam
Dòng lịch sử bốn ngàn năm
Ai ngờ nay lại tối tăm thảm sầu
Mười nước mạt nhất hoàn cầu
Việt Nam giờ đứng hàng đầu con ơi!

Ru con, Canh 2

À ơi!
Hạ hời ơi!
Canh hai con ngủ cho vùi
Để mẹ ra chợ buôn chui, bán lòn
Mánh mung chằng đủ nuôi con
Đồ nhà chôm hết, đâu còn thứ chi
Hết cơm, hết cả khoai mì
Bo bo sống sượng, lấy gì con ăn
Gườm gườm mũi súng công an
Lao tù cải tạo gian nan chất chồng
Cột điện mà nó biết rông
Thì nó đã bỏ, nó dông tám đời!
Một năm ba mét vải sồi
Ăn lông ở lỗ như thời sơ khai
Vậy mà nói láo thiệt tài
Tự do, hạnh phúc, vượt ngoài chỉ tiêu! (?) ”

Ru con, Canh 3

À ơi!
Hạ hời ơi!
Canh ba con ngủ cho yên
Đừng nghe Việt Cộng tuyên truyền ba hoa
Tối ngày ông ổng qua loa
Hòa bình, độc nập, rân ta phú cường! ”
Người dân đội đất nằm sương
Những câu bịp bợm dễ thường ai tin
Thiên đường Các-mác Lê-nin
Là nơi đầy đọa ăn xin ngủ đường
Việt Nam mình thật đáng thương
Dưới tay Đảng trị, tai ương dập dồn
Với Tầu Cộng, Đảng cúi luồn
Với dân, đàn áp đến muôn kinh hoàng
Núi sông phủ một mầu tang
Mẹ nhìn con ngủ hai hàng lệ rơi!

Ru con, Canh 4

À ơi!
Hạ hời ơi!
Canh tư con ngủ cho ngoan
Ru con lòng mẹ nát tan thảm sầu
Đắng cay nhìn khắp năm châu
Việt Nam mình có phải đâu ngu hèn
Vốn dòng Hồng-Lạc Rồng-Tiên
Giang sơn như gấm hoa miền Á Đông
Biết bao liệt nữ anh hùng
Biết bao tuấn kiệt, kiếm cung văn đàn
Thế mà Nước mất nhà tan
Quốc dân gánh chịu muôn vàn khổ đau
Sĩ phu … sao chịu …cúi đầu ???
Anh thư, hào kiệt … lánh đâu hết rồi ???
Da vàng máu đỏ con ơi!
Có nghe lời mẹ ru hời năm canh ???

Ru con, Canh 5

À ơi!
Hạ hời ơi!
Canh năm con ngủ đã lâu
Niềm đau sông núi con đâu biết gì
Hỡi ơi! … Tổ Quốc lâm nguy !!!
Tầu-Cộng xâm lấn biên thùy Nước ta
Nam Quan lùi mốc thiệt xa
Ngoài khơi, Quần đảo Hoàng sa mất rồi!
Nội địa, Đảng dâng núi đồi
Đảng dâng Vũng Áng cho người ngoại bang
Chúng làm nhà máy thép gang
Làm chim, cá chết, tàn hoang xứ mình
Than ôi! vận Nước điêu linh
Ai người cứu Nước hi sinh anh hùng ?
Qua đêm tăm tối mịt mùng
Con ơi! Tỉnh dậy rạng đông rồi kìa !

                         ***
Ru con nước mắt đầm đià
“Con ơi! Nước Việt mai kia mất còn
Tương lai Tổ Quốc tay con
Mau mau vùng dậy cứu non sông nhà !!!”

Trần  Quốc Bảo
Richmond, VA

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

naycongdanoi

To My Mom – Gửi Mẹ Của Con

Nguyên tác: Cryssy Gambrill
Chuyển Ngữ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao

roseflower-316621

 

 

TO MY MOM

To My Mom
who’s a listener and a friend,
To My Mom whose love never ends.
To My Mom whose heart is sore broken,
To My Mom whose love
is unspoken.

To My Mom
who never really ages,
To My Mom I could fill up pages.
To My Mom who unwraps my emotions,
To My Mom,
I’d swim over oceans.

To My Mom
I’m proud to express,
“You’re the greatest and the best.”
To My Mom who sacrificed much,
To My Mom
I love your sweet touch.

To My Mom
I’m still her sweet little baby,
To My Mom who loves me
though sometimes I’m lazy.
To My Mom I can be the most honest,
To My Mom who keeps her promise.

To My Mom
who prays from her heart.
To My Mom who has had a great part,
In shaping and making me into the child
who once was confused and
often too wild.

To My Mom,
there’s only one you,
To miss Mother’s Day
I’d feel real blue.
I love to hold you and
express my thanks
For loving me
in spite of my pranks.
And to share all our stories
though wild and far-fetched,

Your beautiful smile
will always remain etched
In My memory
of people I love.
You’re surely a gift
sent from above.
To My Mother,
a queen in my eyes,
My special love for you
never dies!

So Happy Mother’s Day
to the dearest of ladies,
I’m so thankful I could be
one of your babies.
May this year bring you
your heart’s hidden desires,
And never quench the love
that inspires
Your children
to walk in the path of real love.
You’re truly
a treasure
sent from above!

Cryssy Gambrill

GỬI MẸ CỦA CON

Vài hàng kính gửi Mẹ yêu
Mỗi khi con nói Mẹ chiều Mẹ nghe
Mẹ là người bạn cận kề,
Suối nguồn tình Mẹ không hề cạn vơi.
Đôi khi lòng Mẹ tơi bời,
Thâm trầm tình Mẹ không lời thốt ra.

Mẹ thời trẻ mãi không già,
Tình con dâng Mẹ chan hòa ngàn trang.
Trong con tình cảm thênh thang
Mẹ thời khai mở nhẹ nhàng cảm thông,
Cho dù biển rộng mênh mông
Con bơi tìm Mẹ mà không ngại ngùng.

Con yêu Mẹ, yêu vô cùng
Con luôn kiêu hãnh nói sung sướng rằng:
“Mẹ vĩ đại không ai bằng
Mẹ thời tuyệt hảo, vĩnh hằng, Mẹ ơi!”
Mẹ hy sinh cả một đời,
Bàn tay xoa dịu con thời khó quên.

Mẹ coi con ở cạnh bên
Mãi còn bé bỏng lành hiền thơ ngây,
Con dù lười biếng đôi ngày
Mẹ luôn thương mến la rầy gì đâu.
Con luôn thành thật hàng đầu,
Noi gương Mẹ quý trước sau giữ lời.

Mẹ thường cầu nguyện đất trời
Thiết tha, nồng thắm, muôn đời thành tâm.
Chính bàn tay Mẹ dự phần
Nuôi con lớn dậy khôn ngoan nên người
Dù con Mẹ đã có thời
Bước chân lầm lạc rong chơi lỡ làng.

Mẹ ơi con muốn thưa rằng
Khó ai mà lại sánh ngang Mẹ hiền,
Con ân hận, con muộn phiền
Nếu “Ngày Hiền Mẫu” lại quên năm này.
Con mong ôm Mẹ trong tay
Thốt lời âu yếm giọng đầy tri ân
Vì rằng Mẹ đã bao lần
Yêu con, không chấp lỡ lầm của con.
Và lòng mẹ đã chẳng buồn
Cảm thông chia xẻ chuyện con hoang đàng,

Nụ cười Mẹ mãi rỡ ràng
Phô ra nét đẹp huy hoàng khắc sâu
Trong con ấp ủ dài lâu
Tận cùng tâm khảm rạng màu thương yêu.
Mẹ là tặng phẩm mỹ miều
Trời cao ban phát với nhiều hồng ân.
Mẹ là tiên nữ giáng trần
Nữ hoàng lộng lẫy trong tầm mắt con,
Con yêu Mẹ, yêu thật lòng
Tình con dâng Mẹ mãi không phai tàn!

Con yêu Mẹ nhất trần gian
Nhân “Ngày Hiền Mẫu” ngập tràn niềm vui
Con ghi ơn Mẹ suốt đời
Được làm con Mẹ tuyệt vời biết bao.
Những điều Mẹ ước từ lâu
Bao ngày chất chứa thầm sâu trong lòng
Con cầu chúc, con ước mong
Năm nay Mẹ sẽ đạt xong vẹn toàn,
Tình gây cảm hứng dâng tràn
Không bao giờ tắt, ngày càng đẹp thêm
Hướng đàn con nối gót liền
Theo đường rực rỡ dấu in chân tình.
Mẹ là kho báu thiên đình
Trời cao ban xuống cho mình con thôi!

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
(chuyển ngữ / Mother’s Day 2016)

rose-19

Nhắn Kẻ Trở Cờ

Trần Văn Lương

thangtudenHỡi người bạn trở cờ theo lũ giặc
Đang nắm quyền sinh sát ở quê tôi,
Đừng chỉ vì chút canh cặn cơm ôi,
Mà thay chúng nói rặt lời dối trá.

Chúng luôn mồm ra rả,
Đánh lừa thiên hạ khắp nơi.
Và chẳng may, đâu đâu cũng có người,
Vẫn nhẹ dạ tin trò chơi bịp bợm.

Này bạn hỡi, đừng đem lời chúng mớm,
Để qua đây luôn sớm tối kêu gào.
Bạn giết người mà chẳng dụng gươm dao,
Khi theo chúng rêu rao điều gian dối.

Đừng dẫn chứng đám cò mồi múa rối,
Bọn thầy tu giả mạo mới ra lò,
Rồi phùng mang trợn mắt hót líu lo,
Rằng đất nước có tự do tôn giáo.

Chúng tóm kẻ chức quyền cao trong đạo,
Cho xênh xang áo mão để reo hò,
Để thổi phồng chiếc bánh vẽ “xin cho”,
Hoặc trình diễn lắm trò hề tương tự.

Chúng bắt chẹt tình cảm người xa xứ,
Dụ họ về bằng hai chữ “quê hương”,
Bằng những câu giả dối ngọt như đường,
Bằng hình ảnh của “vườn” kia “trái” nọ.

Rồi hốt trọn bầy “cá hồi” vô rọ,
Vắt cạn tiền, xong vất bỏ thẳng tay.
Chuyện sờ sờ trước mắt chẳng chịu hay,
Sao bạn vẫn luôn cối chày ngụy biện?

Đừng núp bóng dưới chiêu bài “từ thiện”,
Miệng oang oang toàn nói chuyện thương người,
Nhưng thực ra là về để ăn chơi,
Cùng đóng kịch mong được đời ca ngợi.

Đừng lợi dụng chuyện thiên tai lụt lội,
Để làm giàu trên nỗi khổ của dân.
Thiên hạ ai cũng biết rõ trăm phần,
Mà sao bạn vẫn trần thân lải nhải?

Đừng ong óng toàn những câu nhai lại,
Nào ” giao lưu”, nào “hòa giải”, “thứ tha”.
Sao bạn không dám bảo bọn tà ma,
Ngưng bách hại người sa cơ thất thế?

Đừng trâng tráo nói “không làm chính trị”,
Khi chính mình xin tỵ nạn nơi đây,
Khóc sụt sùi khai với Mỹ, với Tây,
Vì sao phải đắng cay rời quê cũ.

*****

Thân nhược tiểu, mong manh quyền tự chủ,
Bị “đồng minh” bán cho lũ sài lang.
Nên chúng tôi phải đau đớn tan hàng,
Chua xót đứng nhìn giang san tơi tả.

Vì lương thiện, chúng tôi đà trả giá,
Bằng khăn tang của cả triệu người thân,
Bằng những dòng lệ ngập mắt cá chân,
Bằng sinh mạng ngàn quân dân cán chính.

Vì tưởng chúng còn mảy may nhân tính,
Nên bao người đã dính phải tai ương,
Kẻ bỏ mình trong núi thẳm mù sương,
Kẻ giũ kiếp giữa trùng dương sóng gió.

Cũng vì bởi những người như bạn đó,
Mà quê ta, giặc đỏ vẫn cầm quyền,
Sống giàu sang, phung phí những đồng tiền
Từ xa trút liên miên về chốn cũ.

Bạn hỡi bạn, sao đang tâm hưởng thụ,
Trên vết thương đầy máu mủ dân mình,
A tòng theo bọn bán nước cầu vinh,
Để tiếp tục làm điêu linh đất tổ.

Dân tộc Việt chỉ hoàn toàn hết khổ,
Khi lũ này không còn chỗ dung thân,
Khi Cờ Vàng phất phới giữa trời xuân
Theo nhịp bước đoàn quân Nam anh dũng.

*****

Bốn mươi mấy năm từ khi buông súng,
Quá khứ buồn giờ chắc cũng phôi pha.
Bao triệu người, còn mấy kẻ xót xa,
Khi nhớ đến một quê nhà đã mất.

Trần Văn Lương 
Cali, đầu mùa Quốc Hận,
4/2016

thang tu den 3

Đưa Anh Vào Cuộc Viễn Du

(Kính dâng hương linh giáo sư Nguyễn Ngọc Bích) 

Cao Nguyên

nnb-2
Hôm nay mười hai tháng ba
đưa Anh Ngọc Bích đến nhà vĩnh an
nguyện lời theo khói hương trầm
cầu mong Tâm Việt thỏa lòng viễn du
 
Đời Anh vì Nước ưu tư
Tình Anh vì Đất vẫn cười thản nhiên:
đấu tranh mưu cuộc nhân quyền
phải như cây sống trên miền hạn khô
 
Vòng Tay Anh là bến bờ
sẵn lòng đón kẻ ơ hờ thế nhân
Trí Tâm Anh là tấm lòng
vị tha nhân ái khơi hồng lửa tin
 
Đời Anh rạng ánh bình minh
rọi trên biển đảo gọi nhân sinh về
với tình tổ quốc hương quê
nối liền mạch chảy sơn khê Lạc Hồng
 
Tim dừng đập trên Biển Đông
để luân chuyển nhịp vào trong đất liền
hòa cùng sông núi hồn thiêng
phục sinh hào khí Rồng Tiên anh hùng
 
Hợp lòng dân Bắc Nam Trung
cùng nhau khởi sự phục hưng sơn hà
lời tim nồng nhiệt thiết tha
Anh đi nhắn lại chung hòa yêu thương
 
Giữ gìn đạo đức kỷ cương
phát triển Hồn Việt muôn phương thấm truyền
Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền
hành trình Anh mở còn nguyên lời mời!
 
Đưa anh vào cuộc rong chơi
tám mươi năm đã vì đời dựng xây
Anh đi nhưng mãi nơi này
Ân Tình Anh vẫn hằng ngày khắc ghi!

Cao Nguyên
Washington D.C. – March 12, 2016 

———————————–
Tâm Việt là bút hiệu của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích